Kết quả tìm kiếm cho "gạo ngon"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1375
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Dù là đặc sản quen thuộc của vùng đất võ Bình Định và Nam Bộ, cái tên "bánh hỏi" vẫn ẩn chứa nhiều giai thoại thú vị.
Dù bánh bèo là thức quà vặt quen thuộc, ít ai biết vì sao nó lại mang cái tên mộc mạc này.
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.
Thời tiết nắng nóng, cơm rất dễ bị thiu nếu không được bảo quản đúng cách, dưới đây là những mẹo giữ cơm không bị ôi thiu trong ngày hè.
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Thực hiện chủ trương của Đảng, Nhà nước về tổ chức lại sản xuất nông nghiệp, nhiều địa phương đang kết nối các hộ sản xuất nhỏ lẻ, hình thành vùng nguyên liệu tập trung và chuỗi liên kết giá trị. Đây chính là nền tảng để nâng cao hiệu quả sản xuất, gia tăng sức cạnh tranh và phát triển nông nghiệp bền vững.
Bước vào "Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc", báo chí không chỉ dừng lại ở nhiệm vụ thông tin, mà mang sứ mệnh kiến tạo niềm tin, lan tỏa khát vọng và xây dựng sự đồng thuận để đưa đất nước bứt phá, khẳng định vị thế trên bản đồ thế giới.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Về thăm quê khi đồng làng cũng vừa gặt xong. Buổi sáng ngái ngủ bỗng nghe tiếng loa bên hàng xóm vang giai điệu da diết của bài hát Tình đất. Giọng cô ca sĩ sinh ra ở một vùng quê trồng lúa xứ Thanh đã làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng hồi niệm về miền ký ức ngay chính giữa quê nhà: “Đất yêu người bàn chân lấm bùn khuya sớm/ Đất thương người lẻ loi thân cò trên đồng…”. Theo dòng cảm xúc ấy, tôi bước chân ra khỏi nhà và lặng lẽ đứng ngắm cánh đồng trước cửa.